Tzô tự truyện {6}
Ở trong khu tập thể tôi bọn trẻ con lít nhít tầm tuổi đông lắm. Chả hiểu sao mà nhà nào cũng có ít nhất hai ông con trai, dễ đến chục hộ như thế. Hồi đó tôi với thằng em trai và mấy đứa hay rủ nhau đi ăn trộm hoa quả. Được cái ở phố tôi có nhiều nhà ông to, vườn rộng nên hay trồng cây, nào thì roi, hồng. bưởi, mít… Một lần cả hội rủ nhau trèo vào nhà ông Nguyễn Chí Thanh để trèo roi. Mặc dù ông Thanh đã mất nhưng gia đình ông vẫn ở chỗ đó, có lính canh gác cẩn thận. Nhưng đúng là vật chất làm cho lu mờ ý chí, mấy thằng nhãi điếc không sợ súng, phân công nhau đứa cảnh giới, đứa trèo cây. Sau một hồi tranh cãi kịch liệt, cuối cùng tôi được anh em tín nhiệm giao công việc trèo cây (thà chúng nó bất tín nhiệm thì tốt hơn nhiều)
Đầu tiên là phải trèo qua hàng rào. Việc này tôi thực hiện ngon ơ dưới sự cổ vũ nhiệt tình đến mức thái quá của mấy thằng kia. Quá phấn khởi, tôi nhảy ùm từ trên hàng rào xuống đất để tiếp tục đi đến chỗ cây roi. Thế nhưng ơ kìa, vừa ngẩng lên thì thấy chú cảnh vệ đứng ngay trước mặt từ lúc nào. Chú xách tai, kéo một mạch đến chỗ cây roi. Chú ý vừa kéo đi, vừa mắng mỏ, vừa giảng giải về đạo đức khiến tôi cảm thấy tôi đã phạm phải tội ác tày trời. Tôi nghĩ phen này chắc bị treo cổ. Nhưng không. Đến chỗ cây roi trĩu quả đỏ au, chú ý bắt tôi phải chuộc lại lỗi lầm bằng cách trèo lên và hái quả vứt xuống cho chú ý đứng dưới hứng bằng mũ và chỉ thả tôi đi sau khi chiếc mũ đã đầy quả roi. Tôi ra về mà trong lòng ôm một nỗi hận vô cùng lớn lao.
Lần khác, tôi và em trai cùng một thằng hàng xóm đi lang thang ra lăng Bác chơi. Đúng mùa nhãn, ở lăng Bác có một khu đối diện phố Bà Huyện Thanh Quan trồng toàn cây này. Không thể cưỡng lại được cơn thèm, ba thằng bàn nhau đứa canh gác, đứa trèo cây, đứa hứng quả và cuối cùng, tôi lại không được giao nhiệm vụ canh gác hoặc hứng quả. Trước khi trèo, tôi bắt chúng nó phải hứa sẽ canh phòng cẩn thận, nếu thấy bóng công an từ xa là phải báo để tôi còn có thời gian trèo xuống. Hai thằng kia gật đầu lia lịa khiến tôi an tâm mà trèo lên.
Phải nói nhãn ở lăng Bác rất ngon, và có lẽ chẳng bao giờ có ai dám hái nên nhãn nhiều vô kể. Tôi thích thú lắm. Cái cảm giác trèo lên một cây nhãn, xung quanh cơ man nào là quả, chỉ cần với tay, bóc vỏ và bỏ tọt vào mồm sao mà nó khó tả đến thế. Tôi say sưa bứt quả, vứt xuống cho hai thằng kia mà quên phắt rằng đáng lẽ ra chỉ có một thằng hứng quả thôi, còn thằng kia phải canh gác. Bọn nó lại còn đứng dưới chỉ trỏ lấy quả này, hái trùm kia cho tôi. Tôi cứ thế mà bứt, được khá nhiều.
Bỗng tự nhiên chẳng thấy hai thằng kia hò hét gì nữa. Chột dạ, tôi mới ngó xuống. Một chú công an bảo vệ lăng đứng dưới từ lúc nào, còn hai thằng kia đang cắm cổ chạy thục mạng, trên tay vẫn cầm mấy chùm nhãn. Bọn khốn kiếp, tôi nghĩ thầm và trèo xuống theo cái ngoắc tay của chú công an. Sau này lớn tôi mới hiểu ngày đó đúng là dại dột, mấy thằng đang lên cơn thèm nhãn thì nói gì nó chả hứa. Đúng là đừng nghe cave kể chuyện, đừng nghe thằng nghiện trình bày.
Chú công an bắt tôi đi vào một khu vườn cách đấy khoảng 50m. Chẳng nói chẳng rằng, chú ý bắt tôi đứng co một chân, giang hai tay ngửa lên. Chưa hết. Chú ý lấy 3 viên gạch nửa, đặt mỗi viên lên hai bàn tay, viên còn lại đặt vào đùi chân co lên và giao hẹn nếu mà tôi để rơi thì đừng có mà trách. Để minh chứng cho cái câu đừng có mà trách, chú ý lấy một viên gạch còn nguyên, dùng tay chặt vào viên gạch với mục đích cho nó vỡ đôi. Thế nhưng không hiểu sao chặt một hồi chả thấy gạch vỡ, chú ý chữa ngượng bằng cách rút súng ra lên đạn xoành xoạch khiến tôi nổi da gà.
Sau một giờ bị hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần, cuối cùng tôi cũng được tha. Về đến nhà gặp hai thằng kia đang lang thang trong khu tập thể, tôi chẳng thèm nói câu nào cứ bỏ một mạch về nhà, nằm vắt tay lên trán và nghĩ
về cách cư xử đáng thất vọng của hai thằng chúng nó…







đọc truyện của anh ko thể nào nhịn cười được
.Tiếp tục phát huy nha anh
được! thôi thì theo chân anh làm "1 vé đi tuổi thơ" =))
Ngày trước cứ tưởng Tzô là con gái, ai dè là thằng ku B-)
Nếu mà tự (bịa) truyện như vầy,chắc Tzo kể chuyện mỏi tay nhẩy!
hêhee…bùn cười…đang căng thẳng vì ôn thi đọc mấy cái này thích thiệt ^^..