Rồi cũng đến ngày chia tay mẫu giáo để vào lớp 1. Tôi cảm thấy mình lớn hơn hẳn. “Tạm biệt búp bê thân yêu, tạm biệt gấu Misa nhé, tạm biệt thỏ trắng xinh xinh, mai em vào lớp 1 rồi, nhớ lắm quên sao ngày, thầy đuổi em ra sân”
Trường học mà gia đình đã chọn cho tôi là trường Phan Chu Trinh. Tôi học trái tuyến. Tuy phải đóng thêm nhiều khoản tiền so với học đúng tuyến nhưng bù lại Phan Chu Trinh là một ngôi trường tương đối tốt thời bấy giờ. Tôi còn nhớ cô giáo dạy tôi lớp 1, 2 là cô Nguyệt, dạy lớp 3 là cô Quỳnh, lớp 4,5 là cô Bốn.
Quãng thời gian này không có nhiều điều đáng nhớ. Chỉ đến năm tôi 10 tuổi, tức là lớp 4, một sự kiện lớn đã xảy ra đối với cuộc đời tôi nói riêng và cả gia đình tôi nói chung. Nghĩ lại những ngày đó, đôi khi tôi cảm thấy trong lòng trào dâng lên một thứ cảm xúc khó tả.
Ngày đó bố mẹ vẫn đưa đi đón về bằng chiếc xe đạp cà tàng nhưng khoẻ. Chiếc xe khoẻ thực sự. Có thể hình dung ra như thế này, gia đình tôi có 5 người mà chỉ có mỗi một chiếc xe đạp. Hàng sáng, cả 5 người leo lên xe theo thứ tự như sau: Bố là người cầm lái. Ngồi bác-ba-ga đằng sau là chị gái tôi rồi đến mẹ, trên tay mẹ thì bế em trai, còn tôi thì ngồi ghi đông. Thế là 5 người bắt đầu đánh bóng mặt đường. Ban đầu tôi khoái lắm vì trên đường tịnh không có đại gia đình nào như gia đình tôi. Nhưng rồi sự khoái chí cũng dần thuyên giảm khi mà bố thỉnh thoảng mất tay lái phi vào ổ gà hoặc lao lên hòn đá, viên gạch rơi vãi lung tung.
Quay trở lại sự kiện mà tôi nhắc đến ở trên. Một buổi chiều tôi cảm thấy mệt mỏi vô cùng, người nóng ran. Ngồi sau xe đạp của bố mà tôi như muốn ngã nhào xuống đường. Tôi nói với bố. Bố sờ trán thì thấy tôi sốt. Vậy là bố đạp nhanh về nhà, chườm lạnh và cho uống thuốc đơn giản. Lúc này gia đình nghĩ là sốt bình thường, chỉ cần tự chăm sóc thôi là sẽ khỏi ngay. Mọi người để tôi nằm vậy và ai làm việc người nấy. Thế nhưng mấy ngày liền bệnh tôi không hề thuyên giảm mà có chiều hướng nặng hơn. Vào một đêm, tôi đau bụng quằn quại, mồ hôi vã ra như tắm. Thấy tôi kêu la như con lợn bị chọc tiết, bố tôi mới hốt hoảng đưa tôi vào bệnh viện Việt Nam – Cu Ba. Lúc đó là khoảng 1h sáng.
Đến bệnh viện, oái oăm thay, không hiểu vì lý do gì mà người ta không nhận tôi vào. Trời thì tối đen như mực, không có một phương tiện gì để có thể chuyển tôi sang bệnh viện khác. Vậy là bố bế tôi chạy bộ sang bệnh viện Việt Đức cách khoảng 1 cây. Tôi còn nhớ cảnh đó. Ngoài đường vắng hoe, trời se se lạnh. Không có bóng đèn đường, không có ánh đèn xe, chỉ có hai bố con trong màn đêm, và con thì nằm trên tay bố. Hình như tôi đã khóc. Tuy đã lả đi nhưng tôi vẫn còn nhận biết được. Thấy bố mệt, tôi bảo bố để tôi xuống đất cho tôi đi bộ. Tất nhiên bố không làm như vậy. Bố bế tôi đến bệnh viện Việt Đức. Nhập viện xong thì tôi được đưa ngay vào phòng cấp cứu. Người ta chuẩn đoán tôi bị tràn dịch ra ổ bụng do biến chứng của sốt xuất huyết, tiên lượng rất xấu. Và sau khi hội ý, người ta đưa tôi lên bàn mổ với xác xuất cứu sống là 50/50.
Sau này nghe bố mẹ kể lại, khi tôi được đưa vào phòng mổ, bố mẹ đứng bên ngoài đã ôm nhau khóc. Họ nghĩ tôi sẽ không qua khỏi…
(Còn tiếp)
Posted in Uncategorized
Tags: tự truyện
Phản hồi gần đây