^_^

•June 1, 2009 • 4 Comments

Hi cả nhà, từ bây h Tzô chuyển sang blog wordpress này nhé! Mới ngày đầu sử dụng nên tớ cũng chưa biết dùng cái này lắm. Ngồi chọn theme mãi mà chẳng được :D Cũng chưa biết add bạn bè dư thế nào. Dần dần rồi sẽ quen thui nhỉ. hì hì.

Bên cạnh wordpress. Tzô  còn dùng cả Facebook nữa. Các bạn nhớ add facebook của tụi tớ nhé: t_zoooo@yahoo.com.vn.

Nhớ giữ liên lạc với nhau nhé mọi người!

Họ đã viết về Tzô như thế…

•May 29, 2009 • 5 Comments

Tzo – Hoa cúc héo – Domino :) )

23/05/2009 lúc 9:22 chiều (Uncategorized)

12u

Đêm qua có một giác ngủ ko trọn vẹn . mà hầu như dạo này đều thế . ko lí do . ko lo âu . ko suy nghĩ . cứ trằn trọc thâu đêm ….

Hôm qua lên TZo với Alove ( vẫn chưa nghĩ là cái nik nào phù hợp hơn để gọi ^^ ) . Khác với lần trước- một Tzo lặng lẽ , Tzo vào chiều thứ 6 thật ồn ào , náo nhiệt. Những tiếng hú hét , cười nói , khuấy động cả cái không gian vốn đã nhỏ bé , chật chội . Cái chỗ ngồi quen thuộc bên cửa sổ của mình đã bị bé khác chiếm mất. Thế là….sau 2 lần đổi chỗ thì quyết định chui vào trong góc phòng , nhìn thẳng ra cửa chính diện . Và , vẫn như mọi khi , chọn ngồi trong góc tường để thấy …mình đc yên ổn ^^!

Nhưng ko thể như mọi lần tới Tzo – một mình . Hnay đi cùng Alove cơ mà :D . Thế là… phải nói nhiều hơn một chút! Thật ra ,Chính xác là…lắng nghe Alove nói nhiều hơn . Còn mình chỉ …cười an ủi trước những lúc Alove đột nhiên trầm giọng, sau đó , cố tìm ra một câu nói nào đó để chuyển chủ đề . ở Tzo này…ko nên nói nhiều tới những chuyện buồn ^^ chỉ nên nói những điều bình yên. Chắc Alove cũng hơi thắc mắc vì tự dưng một con bé lắm mồm như tôi lại ít nói như thế . Nhưng chắc Alove cũng sẽ hiểu là… Sim sẽ ko đặt ra bất cứ câu hỏi nào về “chuyện cũ của Alove” . Nếu muốn , Alove sẽ kể . Còn ko thì…cứ để đấy! Sim sẽ chờ một ngày Alove sẽ tự nói , tự share (có lẽ vào một ngày mưa nào đó chăng

Hnay mới lên danh sách một loạt các quán café đặc biệt ở Hà Nội ! ^^ rồi xem , sẽ chứng minh là…ko một nơi nào giống như Tzo . Bắt đầu lọc list . đầu tiên sẽ tìm tới Felice café và tới So Hot :D …tất nhiên ko thể bỏ qua café phố cổ – café Nến ở Mã Mây . à..Alove nói là sẽ đưa mình tới 1 nơi nào đó ở Hồ Tây ^^ giờ mới nhớ ra ở đó có Block Café nhìn ra Hồ Tây rất đẹp

……….

Mới ngồi ngắm lại cái hình mình xếp ở Tzo bằng mấy quân cờ domino ^^ tự nhiên thấy ấm lòng ….

Don’t know why…

But..don’t care much!

… Đang lên nhiều plan cho hè này J sẽ cố gắng đi thật nhiều café Hà Nội

(Bài viết đầy đủ ở đây)

* * *

Đã bao giờ bạn vào quán cà phê một mình chưa?

nimen_hao
11-04-2009, 10:06 PM

Mình đã có một lần như vậy

Lần đầu tiên mình đến Tzo, ngồi một mình một bàn, mình gọi một cốc hoa quả dầm sữa chua, mình bắt đầu quan sát Tzo, mình có cảm giác là đang ở nhà vậy. Không gian, cách bài trí quán, và cả không khí ở đấy thật hay, thật ấn tượng làm mình có cảm giác thật tự nhiên, gần gũi, cảm giác như mình có thể nằm ngủ ngay giữa quán mà không có 1 chút gì ngần ngại hết.
Các bức tường là những hình bong hoa thật lớn, rất đẹp. Sàn nhà được trải bằng 1 tấm thảm lớn rất dài, màu sắc rất dịu mắt. Chỉ có 2 phòng trong quán dành cho khách. Phòng lớn ở bên ngoài, cạnh cửa ra vào, danh cho những buổi tiệc sinh nhật. Phòng trong nhỏ hơn, có lẽ bằng ½ phòng ngoài.

Phòng trong nhỏ, có 2 cánh cửa bên ngoài nen tạo cảm giác rất ấm cúng. Cả phòng có tất cá là 4 bàn nhỏ, mỗi bàn có thêm 2 chiếc gối nhỏ thay cho ghế ngồi, kèm theo 2 gối nữa có hoa văn khá đẹp đùng để tựa vào tưởng nếu để ở sau lưng. Bàn làm bằng gỗ được đục lỗ 3 ngôi sao hoặc là 3 hình tròn hoặc 3 ô vuông trên 4 mặt tuỳ theo từng bàn và cũng là theo gu lựa chọn của khách ^^!

Ánh sang từ trong lòng bàn hắt ra tạo ra 1 cảm giác rất sống động

Thật sự mà nói, cách thiết kế bàn ghế thế này tạo ra 1 cảm giác rất ấm cúng gần gũi, cứ như là mình đang trên giường ngủ ở nhà, chứ không phải đang ở quán!

1 cảm giác thật thú vị mà mình chưa bao giờ gặp ở quán nào, sẽ không thể quên được cảm giác này đúng vào hôm mình đến đây vào thứ 7.
Quán nằm ngay cạnh trường Ngô Sỹ Liên nên khách chủ yêu là học sinh trường Kim Liên cạnh đó

Nếu có điều kiên, mời bạn đến quán Tzô thưởng thức mọi đồ ăn, thức uống ở đây nhé
Địa chỉ: 107 ngõ 4c, Đặng Văn Ngữ, Hà Nội
Blog: [Only registered and activated users can see links]
Đt: 04 629 68 939
Mobile: 0904 14 16 14

(Bài viết đầy đủ ở đây)
* * *
Tzô rất rất cảm động khi tình cờ đọc được hai bài trên của hai bạn mà Tzô không biết mặt, không biết tên. Không phải Tzô cảm động vì được các bạn khen; cũng không phải vì được các bạn dành cho những lời hay ý đẹp. Tzô cảm động vì thấy rằng các bạn đã nhắc tới Tzô như là một nơi có thể khiến các bạn yên tâm và tin tưởng khi bước vào, và có thể tự nhiên bày tỏ mọi cảm xúc của mình tại đây. Một không gian gần gũi và thân thiện với tất cả mọi người, đó là mục tiêu mà Tzô đã, đang và sẽ luôn luôn làm hết sức mình để tạo dựng.
Cám ơn hai bạn. Cám ơn tất cả mọi người đã đến với Tzô.

Tzô tự truyện {7}

•May 27, 2009 • 1 Comment
{Phần 1} {Phần 2} {Phần 3} {Phần 4} {Phần 5} {Phần 6}

Tuy nhiên, lòng tự trọng cũng chỉ kéo dài đến hết ngày vì ngay hôm sau, ba đứa lại sang nhà một ông tướng khác hái trộm quả dâu.

Bọn trẻ con chúng tôi tuy nghịch phá trời phá đất, nhưng vẫn bị cầm trịch bởi hai anh đầu gấu xóm, là anh Thái mèo và anh Hoà chó. Tôi cũng không hiểu vì sao hai anh lại có nickname này. Không phải vì nhà các anh nuôi loài động vật tương ứng bởi trên thực tế thì nhà anh Hoà chó chuyên nuôi mèo còn nhà anh Thái mèo lại tuyền nuôi chó. Càng không phải vì hai anh yêu động vật, tôi có thể khẳng định điều đó, lý do là chẳng ai yêu động vật mà cắm phễu vào mồm chúng rồi rót rượu cả (lần đó hình như là con mèo sau khi bị nốc rượu như thế thì chỉ đi bằng được hai chân, một trước và một sau, rồi sau đó cứ nhìn thấy chó ở đâu là đuổi cắn). “Tình yêu” của các anh đối với chúng lớn đến nỗi bình thường chó mèo ghét nhau là thế, nhưng nếu nhìn thấy hai anh thì không con nào bảo con nào, cả hai cùng chạy về một hướng (Thiếu mỗi đoạn khoác vai nhau cùng chạy nữa mà thôi).

Hè năm đó, bọn trẻ con trong khu tập thể được phường tổ chức lớp học võ để biểu diễn thi với các phường khác. Anh Thái mèo được phân công làm người cầm chèo (lớp trưởng), còn anh Hòa chó làm người cầm vó (lớp phó). Anh Thái quyết tâm lắm, ra chỉ thị cho chúng tôi rằng phải phấn đấu đạt được ít nhất là một giải nào đó. Anh Thái thường xuyên bắt chúng tôi về nhà anh ý để tập võ ngoài giờ, và đôi lúc cao hứng lên anh ý biểu diễn cho chúng tôi xem vài đường, cho dù mỗi lần biểu diễn lại một động tác khác nhau, chắc tự bịa. Chưa hết, anh này còn lôi ra ở đâu một chiếc côn nhị khúc và bảo chúng tôi học. Thật tình là ban đầu chúng tôi cũng thích thú lắm vì nói gì thì nói, được cầm cái loại vũ khí chỉ có ở trong phim chưởng như thế đứa trẻ con nào mà chẳng khoái. Nhưng sự thích thú cũng dần phai nhạt khi mà cái côn liên tục phang vào lưng hay gõ vào đầu đau thấy mả, và cuối cùng thì tịt hẳn là cái lần chúng tôi kinh hoàng chứng kiến thằng Trinh “mọi” múa côn đập vào mồm bị gãy nửa cái răng cửa (Thằng này cách đây mấy năm gặp lại nó bán hàng cho Samsung mobile ở ngã tư Phan Bội Châu – Hai Bà Trưng, thấy răng nó vẫn để sứt như vậy)

Thế rồi cũng đến cái hôm chúng tôi đi biểu diễn. Địa điểm là ở Nhà văn hóa gì đó mà tôi không nhớ tên nằm trên phố Nhà Chung. Chúng tôi phấn khởi lắm. Đứa nào đứa nấy bợp trọn 1.000đ xôi ruốc trong khi mọi ngày chỉ xơi 500 xôi vừng thôi, còn 500 lấy tiền chơi điện tử. Rồi cả hội mặc luôn bộ quần áo võ màu nâu, đai nâu, giày bata xanh (riêng tất thì xanh đỏ tím vàng nâu đen trắng mỗi ông một màu đủ cả vì cái đó chẳng ai phát làm đồng phục).

Khi chúng tôi đến nơi, cả khu nhà văn hóa đã đông lắm rồi. Không khí vô cùng sôi động. Góc này đội võ phường Hàng Điếu ôn bài, góc kia phường Cửa Nam tập luyện. Nhìn họ đi những đường quyền mạch lạc và đẹp mắt, đội hình của họ ông nào ông nấy đều trông to khỏe hơn hẳn, chúng tôi bắt đầu chột dạ và mất bình tĩnh. Thậm chí có chú còn nghĩ rằng đội mình mà thắng đội chúng nó thì kiểu gì cũng bị tẩn. Vậy là tinh thần toàn đội bắt đầu bị lung lạc, nhuệ khí thi đấu giảm sút đáng kể.

Rồi cũng đến lượt phường tôi biểu diễn. Đến lúc này thì không ông nào còn quyết tâm giành giải cả. Tâm trí mọi người chỉ cùng hướng về một mục tiêu: không bị ăn tẩn khi ra về. Vậy là mười mấy người cứ mạnh ông nào ông nấy múa, thành ra trông vô cùng nhốn nháo. Bên ngoài tiếng la ó, tiếng hò hét, tiếng huýt sáo, tiếng cười chế nhạo vang lên khắp phòng khiến chúng tôi càng muốn nhanh chóng chấm dứt bài biểu diễn, đến nỗi lúc kết thúc phải cùng quay ra cúi chào ban giám khảo thì có hai ông lại cuống quýt quay mặt vào chào nhau.

Tuy nhiên dường như để khích lệ phong trào luyện tập thể dục thể thao của thanh thiếu niên nên cuối cùng đội nào cũng được ban giám khảo tặng cho một giải gì đó. Phường của tôi đoạt giải Đội võ trẻ nhất, được tặng cờ luân lưu hẳn hoi, vẫn đạt chỉ tiêu do anh Thái đề ra ban đầu.

Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng chúng tôi được tham gia biểu diễn thi đấu trong một giải phong trào của phường. Tuy là nỗi thất vọng của các anh chị cô ch
ú phụ trách khu vực, nhưng đối với chúng tôi đó cũng là một kỉ niệm đáng nhớ của thời ấu thơ.

Giải trí giữa tuần

•May 27, 2009 • Leave a Comment
Pic322.jpg picture by gianghongthanh
*
pic325.jpg picture by gianghongthanh
*
Pic321.jpg picture by gianghongthanh
*
Pic320.jpg picture by gianghongthanh
*
Pic319.jpg picture by gianghongthanh

Đỏ & Trắng tại Felice café

•May 24, 2009 • 4 Comments

Felice của một người bạn, một người bạn mà Tzô rất quý mến (còn đồng chí í có ghét bỏ gì mình không thì đến chịu vì mình đẹp trai hơn). Một quán café có phong cách tương đối khác biệt so với hàng trăm hàng ngàn quán café hiện nay, khiến Tzô còn thoáng chút thèm muốn.

Trăm đọc không bằng một thấy. Post vài tấm hình của Felice để anh chị em cùng chiêm ngưỡng nhé.

*
*
*
*
*
*

Địa chỉ của Felice: Số 21 ngõ 62 phố Nguyên Hồng (từ Huỳnh Thúc Kháng rẽ vào, phía bên Nguyên Hồng có KFC)

Blog: http://360.yahoo.com/profile-jGdYbhU9eqtYbMuUvxcd3kLWZzSPrw–?cq=1

Tzô tự truyện {6}

•May 14, 2009 • 5 Comments
{Phần 1} {Phần 2} {Phần 3} {Phần 4} {Phần 5}

Ở trong khu tập thể tôi bọn trẻ con lít nhít tầm tuổi đông lắm. Chả hiểu sao mà nhà nào cũng có ít nhất hai ông con trai, dễ đến chục hộ như thế. Hồi đó tôi với thằng em trai và mấy đứa hay rủ nhau đi ăn trộm hoa quả. Được cái ở phố tôi có nhiều nhà ông to, vườn rộng nên hay trồng cây, nào thì roi, hồng. bưởi, mít… Một lần cả hội rủ nhau trèo vào nhà ông Nguyễn Chí Thanh để trèo roi. Mặc dù ông Thanh đã mất nhưng gia đình ông vẫn ở chỗ đó, có lính canh gác cẩn thận. Nhưng đúng là vật chất làm cho lu mờ ý chí, mấy thằng nhãi điếc không sợ súng, phân công nhau đứa cảnh giới, đứa trèo cây. Sau một hồi tranh cãi kịch liệt, cuối cùng tôi được anh em tín nhiệm giao công việc trèo cây (thà chúng nó bất tín nhiệm thì tốt hơn nhiều)

Đầu tiên là phải trèo qua hàng rào. Việc này tôi thực hiện ngon ơ dưới sự cổ vũ nhiệt tình đến mức thái quá của mấy thằng kia. Quá phấn khởi, tôi nhảy ùm từ trên hàng rào xuống đất để tiếp tục đi đến chỗ cây roi. Thế nhưng ơ kìa, vừa ngẩng lên thì thấy chú cảnh vệ đứng ngay trước mặt từ lúc nào. Chú xách tai, kéo một mạch đến chỗ cây roi. Chú ý vừa kéo đi, vừa mắng mỏ, vừa giảng giải về đạo đức khiến tôi cảm thấy tôi đã phạm phải tội ác tày trời. Tôi nghĩ phen này chắc bị treo cổ. Nhưng không. Đến chỗ cây roi trĩu quả đỏ au, chú ý bắt tôi phải chuộc lại lỗi lầm bằng cách trèo lên và hái quả vứt xuống cho chú ý đứng dưới hứng bằng mũ và chỉ thả tôi đi sau khi chiếc mũ đã đầy quả roi. Tôi ra về mà trong lòng ôm một nỗi hận vô cùng lớn lao.

Lần khác, tôi và em trai cùng một thằng hàng xóm đi lang thang ra lăng Bác chơi. Đúng mùa nhãn, ở lăng Bác có một khu đối diện phố Bà Huyện Thanh Quan trồng toàn cây này. Không thể cưỡng lại được cơn thèm, ba thằng bàn nhau đứa canh gác, đứa trèo cây, đứa hứng quả và cuối cùng, tôi lại không được giao nhiệm vụ canh gác hoặc hứng quả. Trước khi trèo, tôi bắt chúng nó phải hứa sẽ canh phòng cẩn thận, nếu thấy bóng công an từ xa là phải báo để tôi còn có thời gian trèo xuống. Hai thằng kia gật đầu lia lịa khiến tôi an tâm mà trèo lên.

Phải nói nhãn ở lăng Bác rất ngon, và có lẽ chẳng bao giờ có ai dám hái nên nhãn nhiều vô kể. Tôi thích thú lắm. Cái cảm giác trèo lên một cây nhãn, xung quanh cơ man nào là quả, chỉ cần với tay, bóc vỏ và bỏ tọt vào mồm sao mà nó khó tả đến thế. Tôi say sưa bứt quả, vứt xuống cho hai thằng kia mà quên phắt rằng đáng lẽ ra chỉ có một thằng hứng quả thôi, còn thằng kia phải canh gác. Bọn nó lại còn đứng dưới chỉ trỏ lấy quả này, hái trùm kia cho tôi. Tôi cứ thế mà bứt, được khá nhiều.

Bỗng tự nhiên chẳng thấy hai thằng kia hò hét gì nữa. Chột dạ, tôi mới ngó xuống. Một chú công an bảo vệ lăng đứng dưới từ lúc nào, còn hai thằng kia đang cắm cổ chạy thục mạng, trên tay vẫn cầm mấy chùm nhãn. Bọn khốn kiếp, tôi nghĩ thầm và trèo xuống theo cái ngoắc tay của chú công an. Sau này lớn tôi mới hiểu ngày đó đúng là dại dột, mấy thằng đang lên cơn thèm nhãn thì nói gì nó chả hứa. Đúng là đừng nghe cave kể chuyện, đừng nghe thằng nghiện trình bày.

Chú công an bắt tôi đi vào một khu vườn cách đấy khoảng 50m. Chẳng nói chẳng rằng, chú ý bắt tôi đứng co một chân, giang hai tay ngửa lên. Chưa hết. Chú ý lấy 3 viên gạch nửa, đặt mỗi viên lên hai bàn tay, viên còn lại đặt vào đùi chân co lên và giao hẹn nếu mà tôi để rơi thì đừng có mà trách. Để minh chứng cho cái câu đừng có mà trách, chú ý lấy một viên gạch còn nguyên, dùng tay chặt vào viên gạch với mục đích cho nó vỡ đôi. Thế nhưng không hiểu sao chặt một hồi chả thấy gạch vỡ, chú ý chữa ngượng bằng cách rút súng ra lên đạn xoành xoạch khiến tôi nổi da gà.

Sau một giờ bị hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần, cuối cùng tôi cũng được tha. Về đến nhà gặp hai thằng kia đang lang thang trong khu tập thể, tôi chẳng thèm nói câu nào cứ bỏ một mạch về nhà, nằm vắt tay lên trán và nghĩ
về cách cư xử đáng thất vọng của hai thằng chúng nó

Tzô tự truyện {5}

•May 9, 2009 • 3 Comments

Một thời gian sau, sức khỏe tôi dần dần được phục hồi. Hàng ngày bố mẹ tẩm bổ tôi ghê lắm. Sáng thì một quả trứng gà với bát phở, chiều 1 quả trứng vịt lộn. Thời gian đó có phải ai cũng được ăn phở đâu. Nó như là một món xa xỉ vậy. Mua một bát phở về, chắt chút nước phở ra để người khác lấy làm canh chan ăn với cơm, còn lại thì húp sạch không thừa lấy một giọt, chứ không như bây giờ, ăn thừa đến cả đống.

Do mới bị mổ nên bụng tôi thỉnh thoảng vẫn còn rất đau. Tuy nhiên theo chỉ định của bác sĩ thì phải vận động nhiều để tránh dính ruột. Mỗi lần vận động như vậy càng làm tôi đau hơn. Tôi khổ sở lắm. Bố tôi thấy tôi nhăn nhó là lại động viên: “Bộ đội thế là thường”, nhưng bố chả hiểu rằng dân thường thì thế là bỏ mẹ, và thực tế có lần tôi phải quay trở lại bệnh viện do đau quá.

Thời gian dần dần trôi đi, tôi lên cấp II. Vì trường Phan Chu Trinh có từ lớp 1 đến lớp 9 nên tôi học luôn ở đây mà không phải chuyển trường.

Trong trường có gia đình bà Bé gần như là bảo vệ nhưng con cái cháu chắt của bà cũng ở luôn tại đấy. Gọi là bà Bé nhưng quả thật bà chả bé tí nào, riêng cái đùi của bà cũng gấp ba đùi bò. Tiếng bà sang sảng, ồm ồm. Mặt bà trông bành bạnh. Tính cách bà thì vô cùng dữ tợn. Bọn tôi sợ bà Bé chết khiếp bởi chả hiểu bà ý lấy quyền hành ở đâu mà tự mình phán quyết đứa nào ngoan đứa nào hư rồi sau đó bắt đứa hư đi dọn nhà vệ sinh của trường là cái công việc đáng lẽ bà phải làm, còn đứa ngoan thì được… dọn nhà bà là cái công việc đáng lẽ ra chồng bà phải làm. Tuy bất công là vậy, nhưng chúng tôi không đứa nào dám trái lời bởi sợ bà đã đành, nhà bà còn có cho chó béc-giê Đức to lừng lững khiến nỗi sợ như được nhân 3 (sợ bà Bé 2 phần còn con chó 1 phần)

Thói thường, con giun xéo mãi thì cũng phải chết. Chúng tôi hạ quyết tâm bắt bà Bà phải đền tội.

Một hôm, như thường lệ, do không tìm được đứa nào hư nên bà Bé phải thân chinh dọn nhà vệ sinh của trường. Nói về nhà vệ sinh này thì bẩn thỉu lắm, vào đấy giải quyết nỗi buồn hay niềm vui đều phải bịt mũi và kết thúc công việc một cách nhanh nhất có thể. Hôm đó khi bà Bé vừa bước vào nhà vệ sinh nam để thực hiện công việc của mình, thấy cơ hội ngàn vàng đã đến, bọn tôi ùa đến giữ chặt 2 cánh cửa ra vào để nhốt bà Bé trong đấy. Ban đầu bà Bé còn chửi ầm ĩ, bọn tôi đếch thả, phải đến 5 phút (mà thông thường ai ở trong môi trường đấy khoảng 1 phút là huyết áp không tăng cũng phải giảm). Sau thấy dùng lời nói không ăn thua bà Bé chuyển sang sử dụng vũ lực. Bà đập uỳnh uỳnh vào cánh cửa, bọn tôi cũng không thả. Tuy nhiên, nghe thấy ầm ầm, hai thằng con trai bà liền đi đến. Thấy địch tăng cường hoả lực mạnh, bọn tôi không ai bảo ai cùng bỏ chạy tán loạn.

Sau trận đó, bà Bé mở chiến dịch đàn áp phong trào cách mạng. Giờ đây bà chẳng xét duyệt hư ngoan nữa mà cứ tóm được đứa nào là bắt vào dọn vệ sinh ngay lập tức. Tuy vậy, chuyện bà Bé bị nhốt trong nhà vệ sinh nam đã được lan truyền khắp trường. Điều này khiến chúng tôi vô cùng tự hào vì chiến công của mình…

Sinh nhật Thùy Chi tại Tzô

•May 7, 2009 • Leave a Comment

Sinh nhật 19 của cô bạn Thùy Chi nhỏ nhắn, đáng yêu, có giọng hát trong vắt, nhẹ nhàng được 8xstudio tổ chức tại Tzô hôm Chủ Nhật vừa rồi. Sinh nhật nho nhỏ, giản dị, nhưng ấm cúng và vui hết cỡ. Sau đây là một vài hình ảnh buổi hôm đó tại Tzô được các bạn 8xstudio cung cấp.

*
IMG_5620 by you.
*
IMG_5627 by you.
*
IMG_5637 by you.
*
IMG_5657 by you.
*
IMG_5658 by you.
*
IMG_5659 by you.
*
IMG_5701 by you.
*
IMG_5710 by you.
*
IMG_5713 by you.
*
IMG_5715 by you.
*
IMG_5719 by you.
*
IMG_5724 by you.
*
Tặng các bạn bài hát Để dành của Thùy Chi nhé

Tzô tự truyện {4}

•May 4, 2009 • 3 Comments

Thế rồi có lẽ do tôi ăn ở nhân từ, phúc đức nên ông trời thương, không bắt tôi die. Sau vài giờ mổ xẻ cơ thể tôi ra rồi lại khâu vào, các bác sĩ bệnh viện Việt Đức đã đưa tôi trở về với cuộc sống và những trò tinh nghịch của mình.

Nghỉ học vài tuần, tôi lại được đi học. Ngày đầu tiên trở lại lớp cũng là ngày mà tôi cảm thấy tan nát cõi lòng mình.

Kể đến đấy, tôi phải nhìn quanh nhìn quẩn xem cô vợ có đứng bên cạnh không, cô gái mà thường nói rằng Anh cứ kể đi, chuyện quá khứ của anh em quan tâm làm gì, có chăng chỉ khiến em yêu anh thêm mà thôi. Tuy nhiên nếu mà tôi dại dột kể ra thì sự ngu muội của tôi sẽ bị trả giá ngay tức khắc. Kết quả thường là con mèo bé bỏng của tôi ăn cả cái đá trời giáng (còn con chó becgiê đứng ngay bên cạnh thì không bao giờ).

Chả là vào đầu năm lớp 4, tôi bắt đầu thầm để ý đến một cô bé học lớp bên cạnh. Tôi còn nhớ trông cô ả xinh xắn và bụ bẫm như một con bê con. Không nhưng thế cô ả còn học giỏi. Nói chung, đối với tôi hồi đó, cô ả như là một mẫu bạn gái lý tưởng. Thế nên tôi thường tìm cách lân la gần cô ả, làm mọi trò để cô ả chú ý đến, chẳng hạn như chạy vèo qua trước mặt cô ả rồi xong phi đạp đến rầm vào tường (chả hiểu để làm gì???), hoặc cứ leo lên 6-7 bậc thang rồi chờ cô ả đi đến để nhảy ùm xuống trước mặt (cái này là hậu quả của việc xem phim chưởng thấy nhân vật hay nhảy từ trên núi xuống), hay là lên tầng 2 trước mặt cô ả không phải bằng đường cầu thang mà trèo bằng đường ống nước … tóm lại toàn là những hành động phải dùng đến sức mạnh cơ bắp. Thế nhưng hình như cô ả chẳng mảy may cảm động. Tôi bối rối lắm, chả biết phải làm sao. Hàng ngày nhìn thấy cô ả cứ điềm nhiên đi ngang qua tôi mà mặt vẫn tỉnh bơ, tôi đâm ra ghét. Rồi nỗi giận trong lòng càng tăng lên khi thấy xung quanh cô ả bao nhiêu thằng ve vãn, chúng nó mời cô ả nào là kẹo kéo, nào là kem ốc quế chanh… và cô ả thì đón nhận tất cả những thứ vật chất tầm thường ấy. Những lúc đó tôi chỉ muốn xông đến, giật lấy hết và bỏ tọt vào mồm cho hả giận.

Tuy nhiên những điều đó chưa khiến tôi đến mức phải tan nát cõi lòng, mà chính là cái hôm tôi trở lại đi học sau vài tuần nghỉ ốm như đã kể ở trên. Hôm đó, một số thầy cô và các bạn ra tận cổng trường đón tôi, tình cảm lắm. Có bạn còn xung phong cõng tôi lên tầng 2. Mọi người xúm vào hỏi han. Khi cậu bạn cõng tôi đi, ngang qua chỗ cô ả đang đứng với một người bạn, tôi nghe câu: “Nó vừa bị mổ bụng đấy” được thốt ra từ miệng cô ả.

Nó vừa bị mổ bụng đấy”. Câu đó cứ văng vẳng bên tai tôi trong suốt cả buổi học. Nó làm tôi cảm thấy vừa xấu hổ, vừa hụt hẫng. Cô ả coi tôi như là một con heo vậy. Thế là hết. Hình bóng nàng sụp đổ hoàn toàn trong tôi.

Bây giờ nàng đã có chồng và 2 đứa con. Nàng già, gầy và xấu lắm. Phù!

Tzô tự truyện {3}

•May 2, 2009 • 7 Comments

Rồi cũng đến ngày chia tay mẫu giáo để vào lớp 1. Tôi cảm thấy mình lớn hơn hẳn. “Tạm biệt búp bê thân yêu, tạm biệt gấu Misa nhé, tạm biệt thỏ trắng xinh xinh, mai em vào lớp 1 rồi, nhớ lắm quên sao ngày, thầy đuổi em ra sân

Trường học mà gia đình đã chọn cho tôi là trường Phan Chu Trinh. Tôi học trái tuyến. Tuy phải đóng thêm nhiều khoản tiền so với học đúng tuyến nhưng bù lại Phan Chu Trinh là một ngôi trường tương đối tốt thời bấy giờ. Tôi còn nhớ cô giáo dạy tôi lớp 1, 2 là cô Nguyệt, dạy lớp 3 là cô Quỳnh, lớp 4,5 là cô Bốn.

Quãng thời gian này không có nhiều điều đáng nhớ. Chỉ đến năm tôi 10 tuổi, tức là lớp 4, một sự kiện lớn đã xảy ra đối với cuộc đời tôi nói riêng và cả gia đình tôi nói chung. Nghĩ lại những ngày đó, đôi khi tôi cảm thấy trong lòng trào dâng lên một thứ cảm xúc khó tả.

Ngày đó bố mẹ vẫn đưa đi đón về bằng chiếc xe đạp cà tàng nhưng khoẻ. Chiếc xe khoẻ thực sự. Có thể hình dung ra như thế này, gia đình tôi có 5 người mà chỉ có mỗi một chiếc xe đạp. Hàng sáng, cả 5 người leo lên xe theo thứ tự như sau: Bố là người cầm lái. Ngồi bác-ba-ga đằng sau là chị gái tôi rồi đến mẹ, trên tay mẹ thì bế em trai, còn tôi thì ngồi ghi đông. Thế là 5 người bắt đầu đánh bóng mặt đường. Ban đầu tôi khoái lắm vì trên đường tịnh không có đại gia đình nào như gia đình tôi. Nhưng rồi sự khoái chí cũng dần thuyên giảm khi mà bố thỉnh thoảng mất tay lái phi vào ổ gà hoặc lao lên hòn đá, viên gạch rơi vãi lung tung.

Quay trở lại sự kiện mà tôi nhắc đến ở trên. Một buổi chiều tôi cảm thấy mệt mỏi vô cùng, người nóng ran. Ngồi sau xe đạp của bố mà tôi như muốn ngã nhào xuống đường. Tôi nói với bố. Bố sờ trán thì thấy tôi sốt. Vậy là bố đạp nhanh về nhà, chườm lạnh và cho uống thuốc đơn giản. Lúc này gia đình nghĩ là sốt bình thường, chỉ cần tự chăm sóc thôi là sẽ khỏi ngay. Mọi người để tôi nằm vậy và ai làm việc người nấy. Thế nhưng mấy ngày liền bệnh tôi không hề thuyên giảm mà có chiều hướng nặng hơn. Vào một đêm, tôi đau bụng quằn quại, mồ hôi vã ra như tắm. Thấy tôi kêu la như con lợn bị chọc tiết, bố tôi mới hốt hoảng đưa tôi vào bệnh viện Việt Nam – Cu Ba. Lúc đó là khoảng 1h sáng.

Đến bệnh viện, oái oăm thay, không hiểu vì lý do gì mà người ta không nhận tôi vào. Trời thì tối đen như mực, không có một phương tiện gì để có thể chuyển tôi sang bệnh viện khác. Vậy là bố bế tôi chạy bộ sang bệnh viện Việt Đức cách khoảng 1 cây. Tôi còn nhớ cảnh đó. Ngoài đường vắng hoe, trời se se lạnh. Không có bóng đèn đường, không có ánh đèn xe, chỉ có hai bố con trong màn đêm, và con thì nằm trên tay bố. Hình như tôi đã khóc. Tuy đã lả đi nhưng tôi vẫn còn nhận biết được. Thấy bố mệt, tôi bảo bố để tôi xuống đất cho tôi đi bộ. Tất nhiên bố không làm như vậy. Bố bế tôi đến bệnh viện Việt Đức. Nhập viện xong thì tôi được đưa ngay vào phòng cấp cứu. Người ta chuẩn đoán tôi bị tràn dịch ra ổ bụng do biến chứng của sốt xuất huyết, tiên lượng rất xấu. Và sau khi hội ý, người ta đưa tôi lên bàn mổ với xác xuất cứu sống là 50/50.

Sau này nghe bố mẹ kể lại, khi tôi được đưa vào phòng mổ, bố mẹ đứng bên ngoài đã ôm nhau khóc. Họ nghĩ tôi sẽ không qua khỏi…

(Còn tiếp)
 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.